Trong nghề MC, thứ làm ta mệt nhất không phải là thiếu kỹ năng, mà là thói quen so sánh liên tục. So cát-xê, so lịch show, so phong cách, so ánh hào quang. Càng so, cái tôi càng nặng, tâm thế càng lệch và con đường nghề càng hẹp lại. Bạn không thua vì kém, bạn mệt vì đứng nhầm cuộc chơi.

MC Lâm Phương: ''Đừng mải so đo ai hơn ai, vì sân khấu không phải là bảng xếp hạng duy nhất''
Bản chất của “hay – dở” trên sân khấu không có chuẩn mực tuyệt đối. Mỗi khán giả mang một khẩu vị cảm xúc khác nhau. Người thích ấm áp chậm rãi, người thích sôi nổi năng lượng, người chuộng tinh tế tối giản. Giống như ăn uống: người mê phở, người chỉ ăn cơm, người hợp bún, người lại thích cháo. Không ai đúng hoàn toàn, chỉ có hợp hay không hợp.
Vì thế mới có nghịch lý: có MC bị chê nhưng vẫn kín lịch. Không phải họ giỏi hơn bạn, mà vì họ chạm đúng tệp khán giả của mình. Ngược lại, có người dẫn rất chuẩn nhưng ít show vì chưa tìm được thị trường phù hợp.
So với người khác là cuộc đua không có vạch đích. So với chính mình mới là con đường bền bỉ. Hãy hỏi: hôm nay tôi có chỉn chu hơn hôm qua không? Có kỷ luật hơn không? Có tử tế hơn với nghề không? Nếu có, bạn đã thắng cuộc chơi quan trọng nhất — cuộc chơi với chính bản thân mình.
CHUYÊN TRANG NGƯỜI ĐẸP SHOWBIZ VIET